gã độc thân vàng mười
Truyện Gã Độc Thân Vàng Mười - Chương 20. Khải Tử lôi cổ Ngải Đông Đông lẳng ra phía sau rồi cười đắc ý: "Nó nói gì mọi người nghe thấy hết rồi, sao hả, sượng mặt quá nên định ăn hiếp thằng bé à?!"
Gã Độc Thân Vàng Mười Chương 130 Từ người phụ nữ mềm mại đến gã đàn ông khô khan thật ra chẳng ai không thích nghe lời ân ái. Tình yêu kỳ diệu lắm, cây thước thép cũng có thể biến thành cuộn chỉ thêu, chỉ cần có tình yêu.
Nửa người Trịnh Dung không cử động được, họng vẫn ú ớ kêu, gã gần như bị đè nghiến xuống đất, mũi mồm bị ngộp trong mớ lông mao rậm rì. Dưới ánh đèn vàng vọt Chu Cương cứ thản nhiên hành sự, gã nắc phải gọi là hùng hồn khí thế, kinh thiên động địa, âm vang mãnh liệt cuộn trào. Ngải Đông Đông há hốc mồm nhìn, hai chân mềm nhũn, nó ngã bệt xuống đất.
Gã Độc Thân Vàng Mười Chương 12 Chương trước Chương tiếp Nó đi tới đó, gọi Trịnh Dung, Trịnh Dung đáp với lại: "Tự đi về đi." "Dạ." Ngải Đông Đông đáp rồi tự quay về xưởng, gần về đến nơi nó chợt nghĩ đã bị thương thì thôi lười một tí, về đánh một giấc cũng được.
Gã Độc Thân Vàng Mười là truyện đam mỹ hiện đại theo mình rất đáng đọc. Truyện có nội dung không phức tạp nhưng hấp dẫn. Đặc biệt là hoàn cảnh trong nhà giam, nhân vật được thiết lập vô cùng độc đáo. Truyện xoay quanh hai hai nhân vật chính là Ngải Đông Đông và Chu Cương. Cậu bé Ngải Đông Đông từ nhỏ đã lưu lạc, khá phá phách, lém lỉnh.
Site De Rencontre Internationale 100 Gratuit. Chu Cương dửng dưng chiếu đèn từ đầu đến chân cái đứa bị **, gã đó xấu hổ quá giơ tay bưng mặt, Chu Cương liền bảo “Người anh em đầu xuân năm mới ai lại phơi chim ra thế, đèn đóm không có thì vui thú đếch gì.”Nói xong gã cười khẩy, cầm đèn pin đi tiếp, không ngờ đi được một đoạn lại bắt gặp một cặp vẫn là hai thằng đàn Cương ở đây bao nhiêu năm hôm nay mới biết công viên này đã thành điểm đến của dân đồng tính, không hiểu sao trong lòng gã chợt phấp phỏng, tim gã cũng đập dồn dập hơn… Ngải Đông Đông mà sa chân vào chốn này rồi gặp phải thằng khốn nào thì hỏng bét, nó có một nắm một mớ như là gã lớn tiếng gọi tên Ngải Đông Đông, bốn bề xung quanh bắt đầu xôn xao, không hiểu bao nhiêu đôi chim cu đã bị đánh động. Lúc rời khỏi công viên gã mới thấy hoang mang, không biết giờ phải tìm ở cảnh tượng vừa xong ở công viên làm gã mơ hồ rung động, hình như bỗng dưng gã thấy mình gần gũi với Ngải Đông Đông hơn phần nào. Trong cái xúc cảm ấy còn pha lẫn hơi men nhục dục, một thứ khát khao hết sức diệu kỳ, khiến gã càng thêm nôn nóng muốn tìm thấy Ngải Đông là gã lại gọi cho Chu Phóng “Mày về đây nhanh lên.”Trong lúc đợi Chu Phóng gã lại xách đèn pin đi tìm khắp đường phố quanh nhà, nhưng vẫn không ăn thua. Chu Phóng chạy xe máy về, đậu lại cạnh gã, hỏi “Vẫn chưa thấy hả anh?”“Thằng này nó chấp nhặt lắm, chạy đi đâu rồi không biết. Mày đừng vào nhà chạy xe quanh quanh tìm cho anh.”“Đêm hôm khuya khoắt tìm ở đâu được, ít nhất phải biết đại khái chỗ nào chứ.” Chu Phóng gỡ mũ bảo hiểm ra, bảo “Chắc nó tức đây mà, lúc đến gọi anh không về là em thấy nó càu cạu rồi, ngồi xem TV nó cũng nhấp nha nhấp nhổm. Mà thật đấy, nó quấn anh thật, bé bi cũng có đòi anh về như nó đâu.”Chu Cương nhíu mày, hỏi “Nó có bảo gì không?”“Không, em thấy thỉnh thoảng nó còn cười mà. Lúc em đi thì nó vẫn bình thường.” nói rồi Chu Phóng bật cười “Chắc giận dỗi tí thôi anh ạ, tuổi dậy thì bướng một tí cũng phải thôi. Anh đừng chiều nó quá, em nghĩ chẳng phải tìm đâu mai tự nó về thôi. Chuyện vặt vãnh mà, chẳng lẽ có thế đã bỏ nhà đi bụi?”Chu Cương trầm mặc một lúc rồi bảo “Ừ thì về.”Gã là người trưởng thành, gã xử lý vấn đề bằng lý trí. Không thể đi tìm được, thứ nhất là đúng như Chu Phóng nói, cả một thị trấn thế này nếu Ngải Đông Đông định trốn thì nó chui đại vào đâu chẳng được. Tối thiểu phải biết đại khái chỗ nào chứ không tìm hú họa là vô hai, Ngải Đông Đông bỏ nhà đi tức là nó đang giận dỗi, nhưng cũng là nó định thử lòng gã, xem gã coi trọng nó đến mức nào. Nếu gã cứ cắm đầu đi tìm nó khắp nơi chẳng hóa là khiến Ngải Đông Đông nghĩ gã có ý gì với nó ư?Thế thì bấy lâu nay công sức của gã đổ sông đổ bể còn này, nhất định gã phải đóng trọn vai một người cha nghiêm Cương trở về nhà, ngồi trong phòng khách chờ đợi. Thời gian tích tắc tích tắc trôi, càng chờ gã càng cáu thằng oắt con, thằng sinh sự! Nó mà mò về không lột da nó gã không làm người, đầu năm đầu tháng đã kiếm chuyện đau đầu!Gã sẽ thiết quân luật với Ngải Đông Đông, sẽ đe nó lần sau còn dám giở trò bỏ nhà đi thì cút mẹ mày đi, cút càng xa càng tốt, đừng hòng bố mày hỏi Cương vắt tay lên trán mà nghĩ, gã tự thấy gã đã quá tận tâm với Ngải Đông Đông, ở trong tù gã che chở nó, cứu vớt nó khỏi bàn tay ma quỷ của Trịnh Dung, lại còn nhận nó làm con nuôi, lôi nó về ở trong nhà gã cảm thấy điều “vĩ đại” nhất gã làm được là dù có thể dễ dàng húp trọn Ngải Đông Đông nhưng gã đâu có làm thế. Gã là bậc chính nhân quân tử, gã đã cố gắng vun đắp tình cha con với nó. Với gã mà nói bao nhiêu điều ấy đâu có dễ, mà cũng chẳng phải trách nhiệm gã phải làm. Ngải Đông Đông còn nhỏ, nó đâu biết mình đang cắm đầu vào con đường không lối thoát, may sao có gã thiện tâm giúp đỡ nó, cho nó tất cả những gì gã cho được, như thế là nhân đạo lắm rồi còn đòi cái thằng oắt ấy đâu có thèm biết ơn gã, tại sao nó cứ phải thế, cứ phải một lòng một dạ đòi làm nhân tình gã cơ chứ???Ngải Đông Đông, xét cho cùng, là một thằng vô ơn trắng Cương tức tối giật phanh cổ áo rồi đứng bật dậy, mẹ kiếp gã đe’o chờ nữa, gã muốn dạy cho Ngải Đông Đông một bài học ngay bây giờ, được, cùng lắm thì như ý nó, gã sẽ ** nó tan nát đời hoa!Gã vớ chìa khóa xe, xăm xăm ra cửa, định bụng sẽ tìm hết cả thị trấn hiểu cơn giận ngùn ngụt ở đâu thôi thúc gã đi tìm cả đêm, lúc đầu gã chỉ định tìm trên đường cái thôi nhưng lái xe khắp thị trấn rồi vẫn không thấy bóng dáng Ngải Đông Đông. Thế là gã nghĩ biết đâu Ngải Đông Đông chui vào ngõ vào ngách, ngõ ngách thì xe con không vào được nên gã cứ lái xe rồi đậu lại trước từng ngõ rồi xuống đi bộ hết cả ruột gan, trời bắt đầu hửng sáng, màu xám xám bạc mơ hồ rạng lên phía đằng Đông rồi dần dần trở thành vàng nhạt, sớm ban mai đầu tiên của năm mới đã ló cùng trên cây cầu lớn phía Bắc ga tàu gã thấy được Ngải Đông Đông, bộ quần áo nó mặc chỉ nhác trông là gã nhận ra liền. Bấy giờ Chu Cương đã uể oải lắm rồi nhưng toàn thân gã như tỉnh táo hẳn, gã nghiến răng rồ ga phi xe đến đỗ xịch sát Ngải Đông Đông làm nó hoảng sợ nhảy dựng lên rồi khiếp hãi nhìn Cương mở cửa nhảy xuống xe, điên tiết nhìn con dê non đổ dê non gã tìm cả đêm chắc cũng đã chịu rét cả đêm nên lúc này tóc nó dán mướt trên trán, môi trắng bợt khô khốc, thấy gã nó có vẻ sợ hãi lắm nên định co cẳng chạy nhưng bị gã nhanh tay vồ nhiêu lời răn dạy đã dượt sẵn trong đầu đột nhiên gã không thốt được thành lời, nhìn Ngải Đông Đông thế này Chu Cương chỉ thấy thương xót, tay gã siết chặt cổ tay đầu tiên gã nói được là hạch hỏi Ngải Đông Đông “ mày định chạy đi đâu… ba làm tổn thương mày hay sao?”
Tác giả Công Tử CaTên gốc 黄金单身汉 Hoàng kim đan thân hánDịch Quick Translator – QT đại lão giaEdit Du DuThể loại đam mỹ, hiện đại, cuộc sống thường ngày, bá đạo cường công, phong tao tiểu trạng bản gốc 137 chương hoàn.Note Bản dịch này không mang mục đích thương mại và chưa được sự đồng ý của tác ánNgải Đông Đông vừa tiến vào trại giam, biết đạo lý "cường long cũng thua địa đầu xà", cho nên liền lân la tới gần làm quen với đại ca Chu Cương, còn xin nhận làm cha nuôi, cho hắn một chỗ Cương không chỉ ở trong tù hô mưa gọi gió, ra ngoài rồi vẫn không bị khinh nhục, vẫn theo lẽ thường trở thành người đàn ông độc thân quý giá của thị tù Ngải Đông Đông tích cực bám đuôi đại ca để không bị bắt nạt, ra tù vẫn tiếp tục cuộc sống du côn, mặt dày mày chuyện tình yêu của một gã trai quê không vợ với cậu ấm thủ đô, hay là chặng đường biến “con nuôi” thành “con nuôi để thịt”.Tình yêu của cha nuôi và con nuôi, nghiêm túc, chân thực, đơn sơ, 1vs1.
Thực tế chứng minh so với Chu Cương trong mọi phương diện Ngải Đông Đông luôn chỉ là tay mơ. Chu Cương chơi bóng rổ phải nói là xuất sắc, chỉ vài đường cơ bản gã đã cho Ngải Đông Đông thua sát ván. Nó thì thở hồng hộc mà gã vẫn tỉnh rụi hỏi “Sao, chịu thua chưa?”“Ba ỷ cao hơn bắt nạt con!”Sống chết Ngải Đông Đông cũng không chịu nhận mình kém kỹ thuật hơn gã, nó quy hết tội cho cái sự chênh lệch chiều cao. Chu Cương cao to khổng lồ như thế cứ hễ gã đoạt được bóng là nó chỉ có nước chạy tướt bơ như thằng hề!“Thua đứt đuôi còn bướng hả con trai.” Chu Cương cầm quả bóng đi tới trước mặt nó, cười cười bảo “Thôi, bữa nay chơi thế thôi, lúc khác rảnh ba lại tiếp mày.”Ngải Đông Đông quệt mồ hôi trán, vừa thở hổn hển vừa hỏi “Ba nuôi ơi hồi trước ba trong đội bóng rổ hở, sao ba chơi siêu vậy?”Dè đâu Chu Cương còn cố tình ghẹo nó “Siêu gì, ba mày cao tí thôi.”Ngải Đông Đông tức khí giật quả bóng trong tay Chu Cương rồi ngoảnh đít hùng hồn bỏ đi. Chu Cương cười ha hả theo sau nó, Ngải Đông Đông vừa tức vừa ngượng, nó hung hãn quăng quả bóng lại nhưng Chu Cương chỉ giơ một tay đã bắt gọn. Bàn tay gã to tướng đủ cầm chắc quả bóng, gã vung vẩy dốc ngược cũng không rơi, đúng là khoe mẽ trắng trợn!Chơi bóng hăng quá nên toàn thân Ngải Đông Đông mướt mát mồ hôi, về đến nhà nó tót ngay vào buồng tắm. Đang tắm thì Chu Cương mở cửa đi vào, gã đã thoát y trần trụi, vóc dáng cao to rắn rỏi của gã làm Ngải Đông Đông liếc qua khóe mắt đã thấy nóng hết cả người. Nó chẹp miệng, cố tình quay mặt đi rồi lẩm bẩm “Con đang tắm dở ba đã vào làm gì, đi ra đi, đợi tí con xong rồi vào.”Chu Cương cười nói “Người dính dấp khó chịu lắm, đợi làm sao được. Mày xê ra một tí hai ba con cùng tắm.”Ngải Đông Đông làm bộ như không thèm nhìn Chu Cương, coi gã như người vô hình nhưng thực ra thần kinh nó đang căng như dây đàn, cơ mông nó thít chặt, người nó gồng cứng đơ chỉ hòng phô diễn dáng vẻ đẹp đẽ hoàn hảo nhất trước mặt Chu Cương. Quả nhiên Chu Cương sán lại gần nó, thì thầm hỏi “Gồng mãi không mệt hả con?”Mặt Ngải Đông Đông thoắt cái đỏ bừng “Ai thèm gồng?”Nó vừa dứt lời thì một tiếng “đét” vang dội trong buồng tắm, Ngải Đông Đông nhảy dựng lên rồi ngoảnh lại nhìn xuống mông mình, nguyên một dấu tay đỏ ửng “Ba làm gì đánh đau thế hả!?”Nó càu Cương vuốt ve bờ vai nó, nước nóng vẫn xối ào ào làm hơi nước xông lên dày đặc, chẳng cần quay lại Ngải Đông Đông cũng cảm nhận rõ mồn một ánh mắt Chu Cương đang nhìn xuống mình hau háu. Nó chợt nghe lưng mình nóng bỏng, khuôn ngực rắn chắc của Chu Cương đang sẽ sàng cà cà trên vai là đang cám dỗ nó hay gì!!!Ngải Đông Đông tuổi trẻ xốc nổi, khả năng tự chủ của nó chỉ bằng nửa hạt đỗ, cứ như ma xui quỷ khiến cơ thể nó bắt đầu cà cà lại gã, nó cà đến mớ lông ngực ướt sũng của Chu Cương, buồng tim nó rừng rực như có lửa. Chẳng cần quay lại chỉ nhờ tấm lưng nó cũng tận hưởng được vóc dáng hoàn hảo kiện mỹ của Chu Cương… và đúng lúc ấy thì có tiếng Chu Phóng gọi ới ời ngoài sân. Ngải Đông Đông đờ cả người, một giây sau nó vội vã giật áo choàng tắm quàng vội lên người rồi đạp cửa chạy bạch bạch ra ngoài, nó chạy một quãng xa rồi còn nghe được tiếng Chu Cương cười khùng khục “Bố cái thằng nhát chết.”Chu Phóng nào đã vào đến nhà, gã chỉ đứng trong sân gọi, Ngải Đông Đông thò đầu ra cửa sổ nhìn xuống, bị phá đám nên nó càu cạu hỏi “Gọi gì con đấy, đang tắm đây này.”“Ngoài đường có người tìm mày đấy, gọi mãi không nghe thấy à?”Ngải Đông Đông ngạc nhiên chạy xuống, Chu Phóng thấy nó mặc mỗi áo choàng tắm thì phì cười hỏi “Mặc thế không lạnh à?”“Ai tìm con đấy, ở đâu rồi?”Chu Phóng chỉ ra bờ tường ngăn hai sân “Chú bảo ổng không phải gọi nữa, chú vào gọi mày ra cho. Ổng đang chờ ngoài kia kìa…” nói rồi Chu Phóng cười hì hì hỏi nhỏ “Ông anh nào đấy mày, cha mạ ơi ổng đi cái xe ngầu chết mẹ. Mày bảo ổng cho chú mượn xe đi mấy hôm nhá?”Ngải Đông Đông chạy ra xem, đúng như nó đoán, Trần Hổ đến.“Sao anh lại đến đây?”“Ngải Đông Đông!” thấy nó Trần Hổ vội quẳng điếu thuốc, toét miệng cười. Gã nổ máy xe phi vèo đến đỗ xịch cách nó có mấy centimet, Chu Phóng đi ra sau thấy thế phải thốt lên “Ngầu!!”“Anh đến đây làm gì?” giọng điệu Ngải Đông Đông hơi khó chịu như là vừa lúng túng vừa không vừa lòng, cũng may Trần Hổ không để ý “Làm sao, anh đã bảo mày anh sẽ sang tìm mày còn gì… chà chà ít lâu không gặp đã lớn tướng rồi này, xinh trai quá cu em ạ…”Ngải Đông Đông nghe ra lời lẽ gã đầy ẩn ý, lại có Chu Phóng ở đây nên nó cứ lo ngay ngáy, nó vội siết lại hai vạt áo choàng tắm, rảo chân đi ra xa cổng nhà “Anh ra đây mình nói chuyện!”“Thấy anh đến sướng quá không kịp mặc đồ hả cu em, đang tắm dở à?” Trần Hổ cười khì chạy xe theo, bấy giờ Ngải Đông Đông mới nhớ ra mình đang khoác mỗi cái áo choàng, tóc tai thì ướt rượt, nghiêm trọng nhất là nó xỏ mỗi đôi dép lê nên chân thiếu điều lạnh cóng.“Thế anh đợi em tí em vào mặc quần áo, mười phút nhá.”“Anh mày lặn lội đến tận đây mà không mời anh vào ngồi chơi uống miếng nước à?”“Ngồi đít anh í, ở yên đây đợi em!” nói xong Ngải Đông Đông chạy ù vào nhà, Trần Hổ chẳng những không giận mà còn cười hề hề nhìn theo nó, gã cứ là thích cái kiểu đanh đá này của nó Đông Đông đi vào nhưng Chu Phóng vẫn nán lại, gã thèm thuồng nhìn con xe của Trần Hổ “Ông anh ơi xe này anh tự độ đấy à?”Trần Hổ liếc nhìn gã rồi hỏi lại “Chú em là?”“À à, em là chú ba của Đông Đông!”Trần Hổ hơi sửng sốt, một lúc sau gã mới ngộ ra “À, chú mày là em trai Chu Cương à?”“Anh biết anh cả em à?” thế là Chu Phóng thấy có mòi thân thiết được ngay, gã xáp vô nói “Em là em trai thứ ba của ổng ạ.”“Anh cũng không quen ổng lắm, cùng ở tù mấy bữa thôi.” Trần Hổ vừa nói vừa móc bao thuốc ra rút một điếu đưa cho Chu Phóng, Chu Phóng thản nhiên cầm luôn, gã giắt điếu thuốc lên vành tai rồi bắt đầu sờ mó con xe của Trần Hổ “Xe này ngon quá.”“Chuyện, của một đống tiền đấy.” Trần Hổ lại hỏi “Chu Cương có nhà không?”“Có, anh tìm ổng ạ?”“Không không không, tao tìm Ngải Đông Đông.”Trần Hổ ho mấy cái rồi lại châm thuốc hút, châm xong gã chìa bật lửa ra nhưng Chu Phóng khoát tay không nhận, mắt vẫn bận dán vào con xe mô tô.
Tối nay trời trong thật, bầu trời ở nông thôn vốn quang đãng hơn thành phố, lúc này ánh trăng dịu dàng rải vàng xuống sân. Mọi người đứng ngắm trăng một lúc rồi ai về nhà nấy. Ngải Đông Đông đi theo sau Chu Cương, nó nhìn cái lưng cao to của gã mà lòng nghe mềm mại. Về đến cổng tự dưng Chu Cương quay lại hỏi “Làm hết bài tập chưa?”Ngải Đông Đông lắc đầu, đáp “Mai con làm nốt, bài ít với cũng dễ ạ.”Chu Cương gật đầu bảo “Thế thì ra ngoài đi dạo một lúc đi.”Ngải Đông Đông đề nghị “Hay ra công viên đi ba, ngoài đấy buổi tối đẹp lắm.”Nhớ lại mấy hoạt cảnh tình trai gặp ở công viên bữa nọ, Chu Cương lắc đầu bảo “Đi bộ ngoài đường một tí thôi.”Ngoài đường lúc này rất ít người qua lại, hàng quán thì đóng cửa hết, Ngải Đông Đông lẽo đẽo theo sau Chu Cương, hỏi “Bữa nay sao các bác các cô không về hả ba?”Nó vẫn nhớ tục lệ mùng một Tết cha, mùng hai Tết mẹ, ngày này con gái đi lấy chồng đều về thăm cha mẹ đẻ mà sao mấy cô con gái nhà họ Chu không thấy về.“Con gái chị cả cũng lấy chồng rồi nên mùng hai bả không về được. Mấy bả hẹn nhau mùng ba về.”Ngải Đông Đông gật đầu, ngước lên nhìn Chu Cương. Chu Cương lẳng lặng đi trước nó, hai tay đút túi quần, trông bóng lưng gã tự dưng nó thấy thương cảm vơ vẩn, nó cất tiếng hỏi “Ba có tâm sự gì à?”“Tâm sự gì, chuyện của mày thôi.” Chu Cương quay lại nhìn nó, gã nói “Tự mày có thấy lắm lúc mày làm ba nhức đầu không?”Ngải Đông Đông ngơ ngác rồi chẳng đáp mà chỉ cười ngượng ngượng. Chu Cương nhìn nó rồi cũng bật cười, gã thở dài đánh thượt một cái, quay lưng đi tiếp. Ngải Đông Đông lại cứ đứng đực ở đó, nó nói với theo “Hôm nay sinh nhật con đấy, ba chúc mừng sinh nhật con đi.”Thế là Chu Cương dừng lại ngay tức khắc, gã ngoảnh lại, mặt có vẻ rất kinh ngạc.“Mùng hai tháng hai ta là sinh nhật con mà, ba chúc con sinh nhật vui vẻ đi, con không đòi quà ba đâu.” giọng điệu Ngải Đông Đông nghe ra rất giễu cợt, ý là ba quên sinh nhật con cũng được con chẳng chấp đâu, con tội nghiệp lắm nhưng kèo này con ăn nha.“Hôm nay sinh nhật con à?”Ngải Đông Đông gật đầu “Con gạt ba làm gì.”Chu Cương quay lại đứng trước mặt nó “Sao không bảo sớm?”“Mới nhớ ra nè… năm nào chẳng thế, con có bao giờ tổ chức sinh nhật đâu, chỉ cần ba chúc thôi.”Khóe môi Chu Cương giật giật, cuối cùng gã nói “Sinh nhật vui vẻ.”Ngải Đông Đông cười toét miệng “Năm nay là sinh nhật tuyệt nhất của con đấy, cảm ơn ba nuôi.”Ngải Đông Đông càng nói kiểu đó Chu Cương càng cảm thấy áy náy với nó. Sinh nhật của Ngải Đông Đông mà gã lại không biết. Im lặng một hồi cuối cùng Chu Cương hỏi “Giờ vẫn còn sớm, con muốn quà gì nói đi, gì ba cũng chiều.”“Gì cũng được thật á?”Chu Cương cười “Đừng có quá quá là được.”“Thế thôi đi, quà bình thường con chẳng thèm, con thích quà quá quá quá quá cơ.”Chu Cương cười bất đắc dĩ “Ừ thì nói đi, muốn cái gì nào?”“Muốn ba.” Ngải Đông Đông đáp thẳng thừng. Chu Cương phì cười, bảo “Ba mày là quà lễ trưởng thành, giờ chưa cho mày được. Đổi cái khác đi.”“Thế thì con chẳng thèm gì hết.” Ngải Đông Đông đứng đó phụng phịu, toàn thân nó chìm trong bóng tối chỉ có ánh đèn xa xa hắt lại làm cặp mắt thiếu niên của nó lấp lóe hào quang. Chu Cương nhìn nhìn nó rồi tự dưng gã bảo “Ba cho mày cái này chắc là mày thích…”Nói đến đó gã bắt cằm nó rồi cúi xuống hôn, đôi môi mỏng ấm áp dán lên môi nó nghe mềm mại lạ thường. Ngải Đông Đông thoáng sửng sốt, trong giây lát nó cảm thấy mọi giác quan đều đổ dồn lên môi, nó mở mắt ngơ ngác nhìn Chu Cương, Chu Cương bật cười, thì thầm hỏi “Thích không?”Ngải Đông Đông gật đầu, má nó nóng nóng “Thích.”Chu Cương rời khỏi nó, miệng vẫn mỉm cười, gã đút tay vào túi quần, quay lưng đi tiếp “Xin lỗi, ba không biết ngày sinh nhật con. Con không nói ba cũng không để ý, từ giờ sẽ nhớ, năm sau làm tiệc đàng hoàng nhé.”Tầm này thì Ngải Đông Đông còn nghe được gì nữa, đầu nó vẫn còn mơ màng nơi cái hôn vừa xong kia, nó cảm thấy nụ hôn lần này khác hẳn mọi lần trước, dù nó với Chu Cương đã làm đến những chuyện thân mật hơn tỉ tỉ lần rồi nhưng lần này gã hôn nó hình như dịu dàng hơn một tí, âu yếm hơn một tí, có cả thương yêu cả chiều chuộng trong ấy nữa. Nó ngẩng đầu nhìn bờ vai rộng vững chãi của Chu Cương rồi nó gọi “Ba ki lắm luôn, chỉ hôn mỗi một cái là thế nào. Coi như nến sinh nhật thì cũng phải đủ mỗi năm một cái chứ?”Chu Cương bật cười, ngoảnh lại “Mày tham thật đấy.”“Nào, có bù cho người ta không, ba thiếu con mười bốn cái đây này.”Chu Cương dừng lại, nó bước vội lên đứng trước mặt Chu Cương rồi nhắm mắt lại, hếch mặt lên. Nó nghe thấy tiếng cười bất đắc dĩ của Chu Cương, rồi môi nó ấm ấm, Chu Cương ịn môi lên môi nó chóc một cái rất qua loa mà cũng thật là ngọt ngào, nó giật mình bật ngửa đầu lùi lại nửa bước.“Một cái…”“Hai cái…”“Ba cái…”Chu Cương vừa rì rầm đếm vừa chóc chóc hôn nó, nó cũng cứ lùi lùi lùi lại, cuối cùng nó lùi vào tận bức tường trong hẻm. Màn đêm bao phủ lấy nó, nó mở mắt ra chỉ thấy mờ mờ hình bóng Chu Cương nhưng đêm tối dường như cổ vũ dục vọng trong nó cháy lên, nó túm áo Chu Cương, nhón chân hôn lại cả hai đều nóng ấm, hai làn môi dán lấy nhau khiến đôi bên như phải bỏng. Luồng nhiệt từ nơi tiếp xúc cứ cuồn cuộn lan tỏa khắp châu thân hai người, Ngải Đông Đông mơ màng cảm thấy lần đầu tiên nó đến gần với tình yêu đến thế.“Ba yêu con không?” nó thì thầm khi môi còn dán trên môi Chu Cương không trả lời nó nhưng gã hôn nó nồng nhiệt hơn, hơi thở gã dồn dập hơn, Ngải Đông Đông vòng hai tay vít cổ Chu Cương, Chu Cương gồng mình bế bổng nó lên, hai chân nó quắp trên hông gã, bàn tay to lớn của gã bưng siết lấy mông nó.“Ba có yêu con không?” nó lại hỏi nữa, giọng nó bắt đầu hối hả như nhất định phải đòi được câu trả lời của Chu Cương, một câu trả lời khẳng định làm vừa lòng Cương đáp “Yêu.”Gã đã bị rung động bởi thứ tình yêu nồng nhiệt đến cố chấp, đến gần như điên cuồng của tuổi trẻ ấy, ngọn lửa trong tim Ngải Đông Đông truyền cho gã qua hai môi gắn kết khiến gã cũng cảm nhận được ái tình rừng rực thanh xuân. Hạt giống nóng bỏng đã được gieo vào trong gã để gã dễ dàng đánh mất lý trí đáng ra gã phải giữ ở cái tuổi trưởng thành này. Môi Ngải Đông Đông ngọt lắm, hương vị tươi trẻ của nó làm gã say đắm, không cần tô vẽ không cần tưởng tượng, chỉ cần đầu lưỡi chạm đến nước bọt của nó là đủ cho gã cảm nhận được cái ngây ngô thuần khiết của Ngải Đông Đông, gã là mối tình đầu tiên, là mối tình duy nhất của Đông Đông thì kích động muốn bật khóc, nó nức nở cắn môi Chu Cương như muốn nuốt gã vào bụng, mãi lâu sau nó mới hừ hừ bật cười, tay vẫn túm áo gã. Chu Cương thả lỏng nó ra một tí rồi hỏi nó trong hơi thở dốc “Làm sao mà cười?”“Con biết ba không thoát được con đâu mà.” Ngải Đông Đông nói rồi lại ghì cổ Chu Cương để hôn tiếp, Chu Cương cũng hăng hái chiếm lấy môi nó, lưỡi gã say sưa thọc vào khuấy đảo, vờn nghịch Ngải Đông Đông bấy giờ đã sắp mất lý trí. Ngải Đông Đông thở hồng hộc vừa hôn vừa lắp bắp “Con muốn rên.”“Cấm.”“Con nhịn… hết nổi…” thế là Ngải Đông Đông rên lên thật, chỉ quện lưỡi thôi mà nó đã sung sướng muốn nổ tung, trong lòng nó cũng hân hoan như mở hội, nó vui đến mức không kìm được mình nữa, nó muốn rên rỉ thật to, thật dâm đãng mới Cương vội vàng bịt miệng nó, tay gã thì vẫn hùng hồn vò bóp hai cánh mông nần nẫn thịt của nó, Ngải Đông Đông bị gã xoa nắn đến rạo rực cả người, thằng em nó bắt đầu ngỏng lên. Chu Cương sờ thấy liền bật cười khùng khục “Mày cửng rồi…”“Ba chạm vào là con cứng…” Ngải Đông Đông đâu chịu thua “Ba cũng cứng này, cạ dưới khe mông con con biết mà…” nói rồi nó cố tình đưa đẩy chà chà mông vào cái vật khủng bố dưới đó làm Chu Cương càng thở hồng hộc. Đúng lúc ấy thì có ánh sáng loáng qua, nhờ thế mà Chu Cương nhìn thấy rõ mồn một gương mặt rừng rực hứng khởi của Ngải Đông Đông, má nó ửng hồng, môi nó ướt lóng lánh mê hoặc không bút nào tả ra là một chiếc xe con đi qua, Chu Cương thả Ngải Đông Đông xuống, hai chân vừa chạm đất Ngải Đông Đông đã nhũn nhẹo suýt ngã, may sao Chu Cương đỡ kịp xốc nó dậy. Gã phì cười “Thằng nhát chết này.”Ngải Đông Đông túm áo Chu Cương cho khỏi ngã, nó còn giận dỗi vì Chu Cương nỡ thả nó ra “Kệ cho người ta thấy, đằng nào cũng có biết ai với ai đâu, con sợ gì.”“Biết mày mặt dày lắm rồi.” Chu Cương kéo nó ra khỏi hẻm “Lạnh quá, về thôi.”Ngải Đông Đông bị Chu Cương lôi đi xềnh xệch, nó thở phì phì hỏi “Về mình làm tiếp chứ?”Chu Cương vuốt mặt, mắt gã lấp lóe nửa còn dư tình nồng nhiệt nửa như bất đắc dĩ “Ngải Đông Đông, mày ý tứ một tí được không. Mày cứ thích chết thế hả?”
gã độc thân vàng mười